TCDN24H – Lê Xuân Tiền đang ở một dấu mốc đặc biệt sau khoảng 10 năm hoạt động nghệ thuật. Từ một vận động viên rẽ hướng sang người mẫu, anh dần ghi dấu trong lĩnh vực diễn xuất và gần đây tiếp tục thử sức với vai trò “anh tài” trên sân khấu ca hát. Hành trình ấy được tạo nên bởi nhiều cơ hội, nhưng phía sau vẻ ngoài thuận lợi là nỗ lực bền bỉ để chứng minh năng lực.
Bước vào showbiz năm 19 tuổi, Lê Xuân Tiền nhanh chóng được biết đến khi trở thành “chàng thơ” của nhà thiết kế Đỗ Mạnh Cường. Công việc người mẫu giúp anh có bước khởi đầu thuận lợi, với những ngày làm việc kéo dài từ sáng đến tối và liên tục thay hàng chục bộ trang phục. Từ nền tảng đó, anh có cơ hội tiến sang điện ảnh và góp mặt trong nhiều dự án được chú ý.

Dẫu vậy, Lê Xuân Tiền hiểu rằng ngoại hình chỉ có thể mở ra cánh cửa đầu tiên. Trong nghề có tốc độ đào thải cao, nam người mẫu phải liên tục làm mới mình để tồn tại. Vì thế, anh chủ động thử sức với nhiều dạng vai, kể cả những nhân vật đòi hỏi thay đổi ngoại hình đáng kể.

Với vai diễn trong Trại Hoa Đỏ, nam diễn viên từng tăng khoảng 10 kg để phù hợp nhân vật. Sau đó, anh nhanh chóng siết cân để chuẩn bị cho Cô Gái Từ Quá Khứ. Ở Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ, nhân vật lại được yêu cầu có diện mạo kém hoàn hảo, khiến anh chấp nhận xuất hiện với gương mặt gần như không trang điểm.

Việc liên tục thay đổi hình ảnh đôi khi kéo theo những bình luận trái chiều. Tuy nhiên, Lê Xuân Tiền cho rằng được khán giả quan tâm, dù khen hay chê, vẫn là một tín hiệu tích cực. Khi bước vào lĩnh vực ca hát và nhảy múa, anh cũng từng lo lắng trước phản ứng của công chúng. Sau khi chương trình lên sóng, sự bất ngờ của khán giả khi thấy anh có thể hát và nhảy trở thành nguồn động viên lớn.

Nhìn lại 10 năm, Lê Xuân Tiền vẫn cho rằng mình là người may mắn khi được gặp những người giỏi và nhận nhiều cơ hội quý giá. Chính điều đó khiến anh càng ý thức về trách nhiệm phải nỗ lực mỗi ngày.

Nếu có thể gửi lời đến chàng trai 19 tuổi năm nào, anh chọn nói lời cảm ơn vì đã đủ can đảm rời khỏi vùng an toàn để bước vào một tương lai chưa biết trước. Và trong những năm tới, điều Lê Xuân Tiền mong muốn nhất là khi nhìn lại hành trình của mình, anh không còn phải nhắc đến hai chữ “tiếc nuối”.
